Thứ Hai, 19 tháng 9, 2016

TL
Cần cảnh giác với thủ đoạn tinh vi của chiến tranh tâm lý
So với thủ đoạn của chiến tranh tâm lý trước đây, ngày nay thủ đoạn dựng chuyện vẫn không có gì khác, nhưng lại phát triển lên một bước mới tinh vi, nhờ sự hỗ trợ của phương tiện thông tin đại chúng và internet có tốc độ lan truyền cao hơn nhiều. Như Bộ Quốc phòng một nước lớn đã xác định chiến tranh tâm lý là "dùng tuyên truyền, các hoạt động tâm lý có kế hoạch với mục đích chính là gây ảnh hưởng đến ý kiến, cảm xúc, thái độ, hành vi của các nhóm thù địch nước ngoài, coi đó là một cách để hỗ trợ cho việc đạt được các mục tiêu quốc gia".
Với Việt Nam, bằng thủ đoạn dựng chuyện, các thế lực thù địch với Việt Nam và một số tổ chức, cá nhân thiếu thiện chí cũng ra sức biến không thành có, thổi phồng vụ việc, dựng lên những câu chuyện bịa đặt nhằm gây hoang mang trong dư luận. Hình ảnh đất nước Việt Nam được miêu tả qua những trang web hay blog của các đối tượng chống hoặc bất mãn với chế độ chẳng khác gì đang trong cơn nước sôi lửa bỏng, xã hội rối ren, người dân chả thiết làm ăn chỉ lo chống chế độ, đời sống nhân dân cơ cực trăm bề...! Như trang sbtn.net từng giật tít "Hà Nội, Sài Gòn sôi sục lời kêu gọi biểu tình" nhưng nội dung chỉ đưa tin "42 người ký tên vào một lá thơ đề nghị tổ chức cuộc biểu tình tuần hành phản đối", đúng là đầu voi đuôi chuột! Không ai dám chắc con số 42 chữ ký đó là thật hay giả. Nếu con số đó là thật thì cũng không có gì đáng gọi là "sôi sục". Còn trang thegioinguoiviet.net thì toàn copy các bài viết về các vụ án hình sự trên báo chí trong nước rồi kết luận "xã hội Việt Nam sắp loạn"! Kiểu dựng chuyện như thế chỉ càng khiến cho cộng đồng quốc tế chê cười sự thiếu hiểu biết mà thôi.
Một tổ chức và cá nhân lên mạng dựng chuyện, ngoài việc bịa ra các sự kiện, họ còn triệt để khai thác các vấn đề mà họ thấy có lợi, có thể dựa vào đó để vu cáo Nhà nước Việt Nam. Như vụ Cù Huy Hà Vũ "tuyệt thực trong tù" đã được một số trang mạng chộp lấy rồi thổi phồng quá cỡ, đến mức tất cả đều bẽ bàng khi sự thật được phanh phui. Giờ đây, càng thấy khôi hài khi đọc lại những dòng của blogger Nguyễn Ngọc Già trên RFA: "Cuộc tuyệt thực của Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ cho đến nay là 21 ngày, tức trọn 3 tuần lễ. Quan điểm cá nhân của tôi qua việc tuyệt thực này: tôi cảm thấy rất xúc động khi ngày hôm qua tôi biết tin ông bị phỏng thân thể do bưng một thau nước nóng. Điều thứ hai gây cho tôi một sự ngạc nhiên và xúc động hơn là ngày hôm nay tôi biết trên mạng có 46 người đồng hành tuyệt thực cùng ông cho công cuộc đấu tranh trong dân chủ - nhân quyền Việt Nam". Không biết 42 người đó là ai, họ làm thế để chứng tỏ điều gì, và ai là người có thể chứng minh vụ "tuyệt thực trên mạng" kỳ quặc này? Rõ ràng, các đối tượng thù địch đã bí đề tài, họ bám lấy bất cứ thứ gì có thể bám được, rồi thêm thắt, thổi phồng. Mục đích của họ là làm biến dạng các thông tin chưa được kiểm chứng để dựng chuyện. Đến hôm nay, hàng trăm website, blog đã tự động dỡ bài về chuyện Cù Huy Hà Vũ tuyệt thực ba tuần "gày trơ xương" tuy đầu mục trên google thì vẫn còn lưu!
Thật trớ trêu, trong khi tờ DeMorgen của Bỉ ca ngợi Việt Nam là "điểm du lịch an toàn nhất thế giới"; dựa trên các chỉ số an toàn và an ninh, tờ Diplomat của Anh xếp Việt Nam là một trong 10 điểm đến an toàn nhất ở khu vực châu Á - Thái Bình Dương; hay gần đây theo bảng xếp hạng Chỉ số hòa bình toàn cầu (GPI) 2013 do Viện kinh tế và hòa bình công bố, Việt Nam đứng thứ 41 trong 162 nước được khảo sát và đứng thứ tư trong các nước thành viên ASEAN,... thì có học giả mang dòng máu Việt, tên Việt tự đưa ra nhận xét với tám nội dung xuyên tạc nói sai về bản chất con người Việt Nam. Giờ đây, sau khi nhiều "sự kiện, tài liệu" được dàn dựng y như thật trên internet bị phanh phui, những người nhẹ dạ, cả tin đã nhận ra sự tốt - xấu, đúng - sai,... Họ không tin vào một số website, blog cá nhân lấy dựng chuyện làm cách sinh tồn, mà còn tự giác tham gia bóc trần thủ đoạn dựng chuyện. Họ đặt niềm tin vào báo chí chính thống, bởi chỉ ở đó mới giúp họ biết sự thật. Tuy nhiên, trong bối cảnh thủ đoạn dựng chuyện vẫn được một số thế lực, cá nhân sử dụng làm công cụ chống phá, chúng ta cần tỉnh táo, có bản lĩnh để bảo vệ lẽ phải, không để kẻ xấu tác động gây tổn hại đến sự phát triển, tới hòa bình, ổn định của đất nước. Hãy là người tỉnh táo!
TS Trần Tỉnh Sáng


Thứ Hai, 5 tháng 9, 2016

Chỉ trong ba tháng đầu năm nay, nhiều vụ tự tử đã xảy ra trên địa bàn huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang. 37 trường hợp tự tử sau khi phát hiện đã được chuyển vào bệnh viện tuyến huyện để cấp cứu, một số khác được cấp cứu ở những trung tâm y tế xã hội rồi trả về gia đình hay chết tại địa phương.

Đa số trường hợp tự tử khi tuổi đời còn quá trẻ, trên dưới 20 và họ tìm đến cái chết bằng thuốc rầy có sẵn trong nhà.

Em Võ Thanh Hùng (sinh năm 1988) ở ấp Phú Bình, xã Phú Nhuận, huyện Cai Lậy tự tử đã qua đời ngày 20/2. Vợ chồng anh Võ Văn Sơn (1967) cùng chị Nguyễn Thị Bé (1963), cha mẹ của em Hùng, òa khóc nức nở: “Chúng tôi chỉ có một đứa con trai duy nhất nhưng không hiểu sao nó lại dại dột như vậy...”.

Bằng giọng đứt quãng, nghẹn ngào, anh Sơn cho biết: “Bình thường thằng Sơn (tên thường gọi ở nhà của em Hùng) ngoan hiền lắm. Cô giáo chủ nhiệm lớp 11 đánh giá cháu học giỏi, đối xử rất tốt với bạn bè trong lớp. Chỉ có hôm đó, đi học về, mẹ bảo đi gom lúa, nó dùng dằng thì bị la mắng vài câu. Chỉ vậy thôi mà nó bỏ ra nhà sau rồi cầm chai thuốc rầy uống ngay, chúng tôi trở tay không kịp...". Những ngày trước lúc xảy ra chuyện này, vợ chồng anh chị cũng chẳng thấy nó có biểu hiện gì khác thường. Anh chị có nghe bạn bè nó nói là ở trường Sơn có bạn gái nhưng về nhà nó không nói gì. Sau khi nó mất, anh chị mới tìm thấy một tấm hình của đứa bạn gái học cùng lớp với Sơn ở trong cặp sách.

Cũng tại xã Phú Nhuận, cách đây không lâu, cha mẹ của em Nguyễn Thị Hồng Dung (sinh năm 1988) cũng đau khổ không kém khi đứa con gái vĩnh viễn ra đi. Gia đình Dung rất nghèo, phải gửi em đi ở đợ cho người quen trên xã. Được ba tháng, sáng 27/11/2004, bà con đi chợ bắt gặp Dung cầm một chai nhỏ rồi uống cạn, một người hỏi: "Mày uống gì vậy Dung?" thì em trả lời: “Có uống gì đâu”. Nhưng ngay sau đó em nôn oẹ dữ dội, mọi người lập tức chở Dung vào bệnh viện cấp cứu nhưng không kịp . Theo lời hàng xóm của Dung thì em rất ngoan hiền, lại xinh xắn nhưng không hiểu vì sao phải uống thuốc rầy tự tử. Các cơ quan chức năng đã khám nghiệm, phẫu thuật tử thi nhưng không tìm thấy dấu hiệu bị đánh đập hay lạm dụng thân thể. Hành vi tự tử của em đến nay vẫn chưa tìm được một lời giải thích.

Tương tự, chuyện tự tử của chị Đường cũng rất “lãng xẹt”. Chị Lê Thị Đường (sinh năm 1986), quê ở Sóc Trăng kết hôn cùng anh Nguyễn Thanh Pha (sinh năm 1984) ngụ ấp 11, xã Mỹ Thành Nam (Cai Lậy). Theo lời ông Nguyễn Thanh Khá, ba chồng của Đường: “Sau khi cưới, hai vợ chồng nó sống tại nhà tôi. Ở nhà, tôi thấy vợ chồng nó cũng không có xích mích gì. Những ngày trước khi con Đường tự tử tôi thấy nó có vẻ buồn buồn. Chiều 9/3, trong lúc con trai tôi đi vác lúa mướn, tụi tôi nấu cơm và nói con dâu vào ăn nhưng nó nói: “Thôi chờ chồng về ăn luôn”. Vậy mà lúc ăn cơm xong vợ tôi ra vườn thắp nhang thì thấy nó nằm bất động ở đó. Chở vào bệnh viện cấp cứu mới biết nó tự tử bằng dây thuốc cá trong vườn, không cứu được. Ông Phá nghẹn ngào thêm: "Đêm hôm đó tôi khóc cả đêm, con cái giận cái gì thì nói cho cha mẹ biết chứ sao lại ra nông nỗi như vầy!".

Tại ấp 10 (xã Mỹ Thành Nam), Nguyễn Thanh Vinh (24 tuổi) cũng đã uống thuốc rầy tự tử tại nhà và cũng không qua khỏi sau khi được đưa đi cấp cứu. Theo những người dân trong ấp thì Vinh đem lòng yêu thương một cô gái cùng xã nhưng vì gia đinh hai bên ngăn cản nên đã dẫn đến sự việc đau lòng.

Bên cạnh những trường hợp tự tử dẫn đến tử vong, có nhiều trường hợp may mắn thoát khỏi cái chết sau khi được đưa cấp cứu kịp thời, như trường hợp của Nguyễn Chí Tuấn (SN 1984) ngụ ấp Mỹ Vĩnh, xã Long Khánh (Cai Lậy).

Tuấn, một thanh niên khỏe mạnh, cao lớn, thật thà kể lại: “Học lớp 6 xong thì mình nghỉ ở nhà phụ giúp cha mẹ làm ruộng và xin làm dân quân tự vệ xã. Ở địa phương mình có nhiều bạn bè thân, buổi tối hay tụ tập đi chơi, nhậu. Nhiều hôm đi nhậu mình cũng hay quá chén và ba mẹ có rầy la nên đâm ra buồn bực. Đêm hôm đó (5/2) mình đi nhậu về thì bị mẹ mắng, cảm thấy tức quá liền ra sau nhà lấy thuốc rầy uống. Lát sau mẹ phát hiện, gọi mọi người đưa đi cấp cứu. Khi tỉnh dậy mình cũng không nhớ gì, sau nghe mọi người kể lại mới thấy sao mình dại vậy. Bây giờ mình lo làm ăn, sau khi ra quân xin lên thành phố làm việc để dành tiền cưới vợ thôi!”.

Trường hợp tự tử của Phan Thị Mỹ Xuân (SN 1988), ấp Bình Thạnh, xã Tam Bình khá oái oăm. Hôm Xuân đi học (lớp 9 Trường PTCS Tam Bình) về, đúng lúc chị Hai của em để một số tiền trên bàn rồi ra nhà sau tắm. Khi trở vào, người chị kêu mất tờ 100.000 đồng và đổ thừa Xuân lấy. Mặc cho Xuân thanh minh, giải thích là mình không lấy tiền nhưng người chị vác roi dọa đánh em nếu không trả tiền lại. Thế là chiều 22/2, Xuân ra sau nhà cầm chai thuốc rầy nốc cạn. Được chở lên Bệnh viện Đa khoa khu vực Cai Lậy cấp cứu kịp thời, Xuân được cứu sống và phải nằm viện 4 ngày, sau đó phải nghỉ học một tuần để phục hồi sức khỏe. Điều đáng nói là sau khi sự việc xảy ra, gia đình mới biết người lấy tiền là anh trai của Xuân.

Trả lời câu hỏi: “Nếu sau này bị oan em có hành động dại dột nữa không?”. Xuân trả lời tỉnh queo: “Em cũng không biết nữa, có mới tính...”.

Còn nhiều trường hợp tự tử tương tự như trên ở Cai Lậy. Có xã trong ba tháng đã xảy ra 5 vụ tự tử mà nguyên nhân chủ yếu là mâu thuẫn gia đình. Phần lớn những người tìm đến cái chết bằng thuốc rầy sẵn có trong nhà (những gia đình ở đây sống chủ yếu bằng nghề làm vườn, ruộng). Nguy hiểm hơn là nạn tự tử tại đây có tính chất “lây lan" và dường như có sự "bắt chước" lẫn nhau: Coi tự tử là một cách phản ứng và chứng tỏ mình trước những mâu thuẫn gia đình, xã hội...

Ông Lê Văn Dũng - Phó Chủ tịch UBND huyện Cai Lậy (phụ trách văn hóa - xã hội) - cho biết: “Hiện tượng này xảy ra là do một vài người có những suy nghĩ lệch lạc rồi dẫn đến hành động nông nổi. Còn vấn đề yêu đương không thành rồi dẫn đến tự tử thì tôi chưa nhận được thông tin nào!". Bà Trần Thị Chờ - Chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ huyện Cai Lậy - nhận xét: "Nguyên nhân dẫn đến nạn tự tử như vậy thường là do một số em không lo học, đi chơi đánh bi da, uống rượu... về bị gia đình rầy la dẫn đến hậu quả đáng tiếc như vậy. Còn trường hợp yêu nhau gia đình cấm đoán thì ở đây chưa có".

Điểm qua nhiều vụ tự tử ở Cai Lậy thì nguyên nhân chủ yếu là mâu thuẫn trong gia đình không được giải quyết rốt ráo, thậm chí có những nguyên nhân được nhiều người cho là “cỏn con”, có nguyên nhân ảnh hưởng từ đạo đức, lối sống của giới trẻ, bị hạn chế bởi trình độ, nhận thức, lối giáo dục của gia đình...

Theo Phụ nữ

Tự tử
Theo ý kiến cá nhân tôi, nguyên nhân quan trọng dẫn tới việc tự tử là do những mối quan hệ cá nhân của những người đó với những người khác trong một thời điểm đột nhiên đều xấu đi, khiến người muốn tự tự cảm thấy "không có gì quan trọng níu giữ mình trên đời nữa", "sống còn khổ hơn chết"...

Thật ra để nói thế nào là ý nghĩa của cuộc sống, hay sống để làm gì cũng khó. Nhưng để tự tử thì đâu phải tự dưng múôn là làm được ngay, vì chúng ta tồn tại cùng vô số mối liên hệ với người khác. Ví như tôi muốn chết cũng phải nhớ tới mẹ và nghĩ tới nỗi đau của mẹ nếu tôi ra đi... Hỏi cuộc sống là gì? Tại sao phải sống thì nhiều người hỏi rồi. Tôi tự trả lời mình rằng, nhiều khi cái ý nghĩa không tự có, mà là do ta tạo nên. Nếu loài người chán, tự tử hết sạch (giả dụ thế) thì đúng là cuộc sống có lẽ chẳng có ý nghĩa gì (dù cũng đã thải khá nhiều ô nhiễm vào vũ trụ), nhưng với sự nỗ lực của con người rất có thể đến một ngày nào đó, sự tồn tại của con người sẽ hiển nhiên rất có ý nghĩa đối với sự tồn tại của cả vũ trụ này chẳng hạn.

Nói xa xôi quá, và tiếp tục xa xôi nữa nhé. Cứ cụ thể là bạn nhọc nhằn tạo ra 1 sản phẩm nào đó đương nhiên bạn muốn gìn giữ nó. Bạn hẳn muốn nó tồn tại ngay cả sau khi bạn chết, vậy cần có thằng sống để tiếp tục gìn giữ và làm tốt hơn cái sản phẩm ấy (hay đó chính là một hình thức tồn tại tiếp tục của chính bạn).... Và chúng ta được tạo ra bởi những người đi trước, có mục đích nối tiếp cuộc sống của họ và bảo tồn những giá trị họ làm ra. Cứ thế, cứ thế...

Nhấn mạnh lại là theo thiển ý của tôi, cuộc sống được tạo ra bởi, duy trì bởi và cái cuộc sống để lại tiếp chính là những mối dây liên hệ giữa con người với con người. Nguyên nhân sâu xa gây nên việc tự tử là do.. nhiễu các mối dây liên hệ hoặc các mối liên hệ trở nên lỏng lẻo, bị cảm nhận, giải thích tiêu cực, bi quan
bởi chủ thể.

Những ngừơi tự tử chắc hẳn đều ở trong trạng thái đang bị trầm cảm, hoặc trầm uất, phần lớn có kiểu hình thần kinh nghệ sỹ...

Dù gì đi chăng nữa, theo tôi những mối quan hệ với mọi người đóng một vai trò vô cùng quan trọng đối với chất lượng cuộc sống và tình yêu cuộc sống của chúng ta. Những ai tạo được cho mình những mối quan hệ bền chặt thì bất kể lúc nào cũng có bạn bè, người thân gần quanh và giúp đỡ kịp thời khi cần chia xẻ hoặc có gì bất thường.

Và như thế, giáo dục gia đình và nhà trường cần thêm 1 nội dung quan trọng để giúp thanh niên tồn tại, phát triển trong xã hội: dạy thiết lập, duy trì, phát triển và giải mãi tích cực các mối quan hệ.
Tự tử
Theo tôi, người ta tự tử khi bị tước đoạt xã hội mà họ không có cách gì để chống lại. KHI mạng lưới xã hội càng nghèo nàn, thì tỉ lệ mắc phải các trục trặc không giải quyết được càng cao, dần dần đối với họ cuộc sống của họ chẳng còn ý nghĩa gì nếu những người ít ỏi còn lại xung quanh họ cũng tước đoạt mất 1 chút sĩ diện cuối cùng
Tự tử
À mà nói về chuyện tự tử của thanh niên và vị thành niên tui thấy một số thanh niên được bố mẹ chăm lo quá đầy đủ về mặt vật chất, cảm thấy mất đi ý nghĩa của cuộc sống, vì vậy, họ đi tìm cho mình những gía trị sống khác người, như đua xe, hút hít, và càng vượt khỏi giới hạn bao nhiêu họ lại càng cảm thấy mình có giá trị bấy nhiêu. Tự tử là đỉnh điểm của kiểu suy nghĩ này, một số kẻ tự tử muốn chứng tỏ hoặc để lại cho thể giới biết 1 dấu ấn gì đó. Nhất là khi báo chí và các phương tiện truyền thông đại chúng đang phát triển (sẽ đưa hình ảnh đó đi khắp toàn thế giới). Điều này có thể cũng gây nên việc bắt chước tự tử ở những thanh niên khác
Tự tử
Rất đúng, giá trị cá nhân là mấu chốt để đập tan ý định tự tử hay thúc đẩy nó. Theo em, Tự Bản Thân cá nhân sẽ chưa nhận biết giá trị bản thân khi chưa có 2 điều kiện:

-Được giáo dục về các giá trị của cuộc sống.
- Cá nhân cảm nhận , nhận thức được các giá trị trên.

Các giá trị cuộc sống thường là những điều rất nhỏ bé: tình cảm gia đình, tình bạn, cảnh đẹp thiên nhiên, 1 tấm gương tốt ở môi trường xung quanh, 1 nụ cười, 1 sự quan tâm... Chúng được gây dựng suốt cuộc đời theo quan hệ giao tiếp của cá nhân với mọi người , bắt đầu từ gia đình ngày thơ bé đến trường lớp và cả xã hội sau này. Các giá trị của cuộc sống thúc đẩy cá nhân hoạt động , lao động, cống hiến. Từ đó mà biết nhận thức đúng sai, biết nhìn các giá trị tích cực của cuộc sống,thấy cuộc sống có giá trị cũng tức là biết mình sống có ý nghĩa, giá trị bản thân được nhận thức tích cực.
Nguyên nhân tự tử ở tuổi Thiếu niên

Nói về những nguyên nhân đưa các em thiếu niên đến chỗ tự tử, người ta thấy có nhiều nguyên nhân khác nhau. Trước hết, nói về nguyên nhân hay ảnh hưởng của xã hội. Xã hội chúng ta đang sống có quá nhiều lo lắng và căng thẳng trong tinh thần, khiến một số người không chịu nổi, phải tìm đến cần sa ma túy hoặc cái chết để chạy trốn tất cả. Nhưng còn đối với những đứa con của chúng ta, chưa phải đối phó với đời sống, tại sao lại chán đời đến nỗi phải tự tử? Người ta nghiên cứu và cho thấy xã hội có những ảnh hưởng sau đây trên nan đề tự tử của tuổi thiếu niên.

1. Thay đổi về tiêu chuẩn đạo đức
Tuổi thiếu niên tuy thấy như là tuổi muốn làm điều quấy nhưng sâu kín trong lòng các em muốn có một tiêu chuẩn đạo đức rõ ràng để noi theo. Với tiêu chuẩn đạo đức trong xã hội ngày càng hạ thấp và thay đổi luôn, các em hoang mang, không biết nương vào đâu để hành động. Trong khi bạn bè xấu lôi cuốn vào chuyện sai quấy, cha mẹ và người lớn không làm gương, không chỉ dạy, các em không rõ đâu là điều phải để theo, đâu là điều quấy để tránh.

2. Thay đổi nơi ở, nơi sinh sống quá nhiều

Ngày nay ít có gia đình nào ở một chỗ từ thế hệ này sang thế hệ khác, bà con cũng không ở gần nhau. Vì lý do đó con em chúng ta thiếu tình thân yêu của người trong xóm, không có tình thân của người trong đại gia đình. Mỗi lần thay đổi chỗ ở, các em phải đổi trường, vì thế mất bạn, mất bà con, mất tình thân của đại gia đình. Điều này khiến con cái chúng ta mất đi sự hỗ trợ, nâng đỡ của người chung quanh.

3. Ly dị
trở thành chuyện thông thường và hầu như được chấp nhận
Sự kiện vợ chồng ly dị nhau quá thường cũng khiến con em chúng ta bị ảnh hưởng. Người lớn không làm gương trong vấn đề ràng buộc trong hôn nhân, gia đình đổ vỡ quá dễ dàng, vì thế gia đình không còn là nơi cho các em nương tựa khi gặp khó khăn.

4. Sự lan tràn của rượu, thuốc lá, cần sa ma túy
Sự lan tràn của rượu, thuốc lá, cần sa ma túy cũng có ảnh hưởng trên các em thiếu niên, liên quan đến nạn tự tử. Đây là những thứ độc hại các em có thể lấy được cách dễ dàng, khi gặp chuyện khó khăn hay buồn đau. Các em dùng những thứ này để quên thực tại, vì thế tinh thần bị tê dại, không còn khôn ngoan để nhìn thấy những suy nghĩ dại dột của mình.

5. Phim ảnh, sách báo và ti-vi về bạo động
Phim ảnh, sách báo và ti-vi nói về sự bạo động bạo hành trong xã hội quá nhiều, lắm khi hầu như ca tụng bạo động, bạo hành, và trình bày chuyện giết người, chuyện chết chóc như là điều bình thường của đời sống. Một khi xem mãi những hình ảnh này, con em chúng ta sẽ nghĩ rằng tiêu hủy mạng sống con người không phải là chuyện nghiêm trọng, phải tránh.
6. Súng đạn
Việc sở hữu và sử dụng súng ống quá dễ dàng cũng đóng góp một phần trong nan đề tự tử trong giới trẻ. Khi cần, các em đều có thể kiếm được súng cách dễ dàng. Người lớn cũng như trẻ con, nếu trong những phút tuyệt vọng, tức giận, thiếu khôn ngoan mà có khí giới để hủy hoại thân thể trong tay, người ta sẽ khó tránh được những hành động nguy hiểm chết người.

7. Người khác tự tử
Nạn thanh thiếu niên tự tử gia tăng cũng ảnh hưởng đến những em có ý muốn tự tử. Khi báo chí, bạn bè và người chung quanh nói đến chuyện tự tử thường xuyên, điều này có thể gieo tư tưởng tự tử trong trí những em đang gặp khó khăn hay đang chán đời, khiến các em nghĩ đó là con đường giải thoát tốt đẹp nên các em muốn bắt chước.

Là cha mẹ chúng ta thường nghĩ rằng con mình con nhỏ, la mắng nặng lời một chút cũng không sao, có lẽ con buồn một tí nhưng rồi sẽ quên, nhưng trong khi đó các em lại nghĩ rằng vì cha mẹ không thương mình nên mới la mắng như thế. Trong khi cha mẹ nghĩ rằng con mình là trẻ con, ngây thơ và vô tư, ngoài chuyện học hành không phải lo lắng chuyện gì cả nhưng trong thực tế con em chúng ta suy tư rất nhiều về đời sống, nhiều khi có những suy tư lệch lạc nên đâm ra chán đời, không muốn sống nữa. Cha mẹ cũng thường cho rằng mình không có chuyện gì cần nói với con, hoặc nghĩ rằng mình là cha mẹ nên đã biết rõ con; hơn nữa cha mẹ còn phải lo bao nhiêu công việc quan trọng làm sao có thì giờ trò chuyện với con. Vì những lý do đó chúng ta không biết con cái đang lo nghĩ điều gì, mơ ước gì hoặc có những điều buồn phiền lo lắng nào. Thêm vào đó, các em thiếu niên khi có chuyện lo buồn lại hay giấu cha mẹ vì thế mỗi khi có chuyện không hay xảy ra, cha mẹ rất kinh ngạc kinh hoàng vì không hay biết gì cả.

Có một điều mà không ai có câu trả lời thỏa đáng đó là những đứa trẻ sinh ra và lớn lên trong xã hội tự do này thường có những suy nghĩ rất khác với những em được trưởng dưỡng tại Việt Nam. Vì thế các em có những tâm lý rất phức tạp và khó hiểu mà cha mẹ phải theo dõi và tế nhị lắm mới có thể biết được. Chẳng hạn như ngày xưa bên Việt Nam cha mẹ có đánh oan hay mắng chửi vô lý con cũng phải chấp nhận. Ngày nay trong môi trường này, nếu cha mẹ la mắng con oan ức, vô lý hoặc sửa phạt mà không giải thích, các em sẽ không chấp nhận.

Ngoài ra, những băng nhạc mà các em thường nghe, phim ảnh các em thích xem hoặc sách các em đọc cha mẹ cũng cần để ý. Có những bài hát, những quyển sách và những cuốn phim khuyến khích thanh thiếu niên tự tử. Đặc biệt là âm nhạc, có những bài hát ca tụng chết chóc, kêu gọi người nghe nếm thử cái chết, cũng có những quyển sách dạy người đọc cách tự tử thế nào cho êm ái. Thưa quý vị những điều này các em hay bàn thảo với nhau nhưng không bao giờ nói cho cha mẹ biết. Chúng ta cũng cần để ý xem trong phòng trong tử các em thường chưng hình của ai, những người đó là ai. Nhiều khi thần tượng của các em tự tử, các em cũng muốn tự tử theo. Thông thường khi con đến tuổi thiếu niên, giữa cha mẹ và con cái đã có một khoảng cách lớn. Nếu cha mẹ nghiêm khắc, độc đoán, buộc con làm theo ý cha mẹ trong mọi việc, khoảng cách đó lại càng lớn hơn. Nếu cha mẹ vì công việc làm ăn, vắng nhà thường xuyên trong khi đó con cái lúc nào cũng ở trong phòng, nghe nhạc, nói điện thoại hoặc đi chơi với bạn, cha mẹ và con cái không bao giờ gặp mặt trò chuyện, khoảng cách đó lại càng kinh khủng và có thể rất nguy hiểm, vì cha mẹ không thể biết con mình đang suy nghĩ hay toan tính điều gì.

Điều cần hơn hết trong mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái là cha mẹ cần dành nhiều thì giờ ở gần bên con, trò chuyện tâm tình với con và yêu thương con vô điều kiện, có như thế khi gặp chuyện khó giải quyết hoặc khi buồn chán các em mới dám đến với cha mẹ để xin cha mẹ giúp đỡ.

Chủ Nhật, 4 tháng 9, 2016

Có những giây phút của ngày hôm qua bạn đã khóc, đã buồn, đã gần như tuyệt vọng. Nhưng có những phút giây của ngày hôm nay bạn cảm nhận rằng đang có ai đó để bạn có thể gửi gắm lòng tin thì tại sao lại không nhỉ.
Có những phút giây của ngày hôm qua bạn chán chường, có những phút giây của ngày hôm qua bạn đã đắm chìm trong nỗi buồn tuyệt vọng của ngày hôm qua – hôm qua – hôm qua… xa xôi… tưởng chừng rằng bạn sẽ sống mãi với nó nhưng có những phút giây của ngày hôm nay bạn chợt hiểu ra rằng những phút giây của ngày hôm nay mới là khoảnh khắc đang lấn chiếm một phần nào đó tiềm thức của bạn. Bởi vậy bạn ơi hãy biết qúy trọng lấy cuộc sống bởi lẽ – Ngày hôm qua là quá khứ, chỉ có Hôm nay là hiện tại – là ngày có thể thay đổi được tương lai của chính chúng ta mà thôi.
1. Ý nghĩa đích thực của cuộc sống.
...là niềm vui và hạnh phúc  khi đối mặt và vượt qua khó khăn, là ước mơ và hi vọng vào ngày mai...
Nhưng bạn có biết không? Có nhiều điều thật giản dị, câu trả lời đôi khi nằm ngay trong chính câu hỏi. Cuộc sống  không phải là một chuỗi những bất ngờ, tự nhiên  mà có, cuộc sống  là những điều nối tiếp nhau, có nhân có quả, có bắt đầu và có kết thúc. Có bao giờ bạn tự hỏi, bạn có được ngày hôm nay, là nhờ điều gì hay không? Trả lời được câu hỏi đó, bạn sẽ có cho mình câu giải đáp với những thắc mắc tưởng chừng vô tận với cuộc sống...

Bạn này, bạn được nuôi dưỡng lớn khôn, mạnh khỏe như thế này, là nhờ cha bạn đã vất vả mỗi ngày, không quản nắng mưa, lao động  cực nhọc để bạn có bát cơm trắng dẻo thơm, được cắp sách vở tới trường học  điều hay lẽ phải, được manh áo ấm qua mùa đông giá rét... Vậy thì, bạn hãy nâng niu từng hạt gạo ngọt bùi, học cho thật tốt, thật hay, và đừng quên tâm niệm một lòng - “công cha như núi Thái Sơn”...
Từ nhỏ tới lớn, cả khi khỏe mạnh  tươi vui đến khi ốm đau bệnh tật, trái nắng giở trời, mẹ luôn là người nâng niu từng bữa ăn giấc ngủ cho bạn. Mẹ thức khuya dậy sớm, pha cho bạn ly sữa, nấu cho bạn bát mỳ mỗi khi bạn đến kỳ thi chong đèn học bài. Khi bạn gặp thất bại, buồn đau, lo lắng, mẹ luôn ở bên động viên, lắng nghe, an ủi... Vì thế, đừng bao giờ làm đau lòng mẹ, bạn nhé.
Khi bạn gặp khó khăn, những – người – bạn – thật – sự luôn chìa tay ra giúp bạn. Khi bạn có tâm sự, nỗi niềm, bạn bè luôn sẵn sàng sẻ chia. Khi bạn hạnh phúc, bạn bè  luôn mỉm cười, chung vui với bạn. Vì thế, bạn hãy luôn thương yêu, luôn mở lòng với những người bạn thân thật thân ấy nhé!
Bạn có nhớ mình vượt qua được những thăng trầm, những hụt hẫng trong cuộc sống  bằng cách nào không? Đó chính là vì bạn còn hi vọng vào tương lai, bởi bạn tin rằng “Ngày mai sẽ là một ngày mới” và “sau cơn mưa trời lại sáng”. Vì thế, dù trong bất cứ hòan cảnh nào, bạn cũng đừng đánh mất niềm tin  và hi vọng đấy nhé!
Bạn à, bạn có hiểu tôi định nói điều gì với bạn không? Ý nghĩa của cuộc sống  nằm ngay trong những giá trị  bình thường quanh ta – là tình yêu  của mẹ cha, là tình thân của bạn bè, là niềm vui và hạnh phúc  khi đối mặt và vượt qua khó khăn, là ước mơ và hi vọng vào ngày mai... Và điều gì nuôi dưỡng tâm hồn ta, xây đắp nên cuộc sống của chúng ta, thì ta cần, nên và phải sống vì chính những điều đó.
"Bạn có biết tại sao bạn sống trên đời này? Sự tồn tại của bạn có ý nghĩa như thế nào? Bạn sống cho ai và vì ai?"
Tôi đặt một câu hỏi và nhận được các câu trả lời. Không nhiều, và thường rất ngắn. Một số trích từ trong sách vở, một số không (hoặc có thể tôi không biết), nhưng tất cả đều đáng để suy ngẫm.

Tôi xin chia sẻ với bạn những gì tôi nhận được...

Một trong những người gửi đến tôi câu trả lời sớm nhất đã nói thế này:

"Tôi sống vì chính tôi. Tôi là tất cả đối với tôi. Tôi sống vì tôi là tôi.Như thế còn chưa đủ sao?"

Hoá ra đó lại là một câu hỏi: Sống vì mình, thế vẫn không đủ ư?

"Lý do cao đẹp để tôi sống... là để báo hiếu cho bố mẹ. Vì sinh ra là đã nợ bố mẹ một, được nuôi dưỡng là đã nợ bố mẹ mười, và được yêu thương chắc là nợ đời tôi chẳng bao giờ trả hết."

Sống để trả ơn Người...

"Tôi sống vì một người mà tôi đãgặp, người đó đã cho tôi niềm tin và nghị lực, cho tôi hiểu thế nào là tình yêu, cuộc sống, người mà tôi sẽ hy sinh hết mình vì anh ta, người mà tôi sẽ yêu bất kể khi nào miễn tôi còn sống."

Sống vì tình yêu...

"Vì chính tôi và những người quan tâm đến tôi, tôi sống. Sống sao cho ngày tôi sinh ra, tôi khóc khi mọi người cười và ngày tôi chết đi, tôi vẫn cười khi mọi người khóc."

Và sống vì mọi người... (Và có lẽ bạn đã nghe qua câu này ở đâu đó rồi, phải không?)

Tuy nhiên tôi cũng nhận được những câu trả lời "không phải là câu trả lời".

"Ý nghĩa? Sống trên đời cũng cần ý nghĩa sao? Được sống, đó là lẽ tự nhiên của cuộc đời. Dù ta có thế nào, làm gì, thì cuộc sống vẫn cứ trôi..."

Có lẽ tôi tạm hiểu "câu trả lời" này như sau: Sống không mang ý nghĩa, vì sống đã là một ý nghĩa rồi.

Hay có người đã trả lời tôi bằng một câu của Nguyễn Khải trong Mùa Lạc:

"Muốn chết nhưng đời còn dài nên phải sống."

Bất ngờ, tôi chợt có một suy nghĩ, và tự cười: Sống vì ta phải sống thôi sao? Ừ, có thể lắm chứ.

Và...

"Tôi tồn tại vì tôi sinh ra để tồn tại và sẽ tồn tại theo cách mà tôi muốn tồn tại."

Với họ, sống là như thế. Vậy còn bạn, bạn đã bao giờ tìm cho mình câu trả lời?

Về phần tôi, tôi không đưa ra nhận định câu nào đúng, câu nào sai. Tất cả là câu trả lời, nhưng có thể chẳng là gì cả. Một lúc nào đó, bạn có thể thay đổi, hoặc chẳng bao giờ.

Duy có một điều tôi tin rằng đúng và muốn chia sẻ nó với bạn: Ý nghĩa cuộc sống và giá trị của sự tồn tại là điều ta phải đi tìm suốt cuộc đời. Đừng bao giờ bỏ cuộc cho đến khi nhắm mắt xuôi tay, vì chỉ khi đó, bạn mới thấu hiểu hết giá trị của cuộc đời.

Cuối cùng, xin kết thúc bằng một câu nói nổi tiếng của William Shakespeare trong vở kịch The Tempest: "We are such stuff as dreams are made on."


2. Bạn làm gì khi gặp khó khăn trong cuộc sống???

Cuộc sống của chúng ta đầy rẫy những khó khăn và thử thách. nếu không có bản lĩnh bạn sẽ rất khó để vượt qua những trở ngại đó! Nhiều người khi đứng trước khó khăn đã rối trí, dẫn đến những suy nghĩ tiêu cực và kết quả là họ gục ngã ngay chính điểm không nên gục ngã ấy! Vậy làm thế nào để bạn có thể vượt qua các khó khăn và thử thách của cuộc sống? Bạn có đủ tự tin khẳng định rằng mình sẽ bước qua và san bằng  mọi chướng ngại trên đường đời của bạn?
Rất nhiều người, càng gỡ càng rồi, càng cố gắng giải quyết mọi việc thì cho mọi việc trở nên phức tạp và tồi tệ hơn!
Trước hết, khí gặp khó khăn bạn đừng vội nghĩ ngay đến hai từ bỏ cuộc nhé! Vì bỏ cuộc thì bạn đã chấp nhận thất bại rồi! Hãy suy nghĩ lạc quan lên, hãy hi vọng rằng bạn sẽ giải quyết nó êm đẹp. Nếu không đủ sức mạnh để đưa mình băng qua khó khăn thì làm sao bạn có đủ bản ĩnh để giải quyết nó! Hãy chấp nhận khó khăn như một phần của cuộc sống . Nếu cuộc sống của bạn chỉ toàn màu hồng thì đó có phải là cuộc sống bạn mong muốn? Chắc chắn bạn không muốn sống một cuộc đời nhàm chán và vô vị chứ! Thế thì tại sao bạn lại chối bỏ những khó khăn do cuộc sống mang lại nhỉ? Chúng sẽ giúp bạn trưởng thành hơn, chín chắn hơn và bản lính hơn! Ngày nay, các bậc làm cha làm mẹ đều có xu hướng cho con cái mình tham gia những khóa huấn luyện kỹ năng mềm với những bài học khó khăn, thử thách và không kém phần vất vả! Vì sao lại như vậy? Họ muốn những đứa trẻ đó lớn lên biết cách chấp nhận thực tại và đối đầu với tương lai đầy gian nan vất vả phía trước! Cũng như chúng có thể học được những kỹ năng sống cần thiết cho chúng!
Hãy bước qua khó khăn bằng cách giữ thái độ thăng bằng và duy trì sự ổn định, bạn đừng gục ngã khi mới gặp khó khăn nhé! Khi bạn có một tâm lý thật tốt thì bạn sẽ dễ đánh đánh gục mọi khó khăn thử thách trước mắt còn nếu tinh thần bấn loạn, bạn nghĩ bạn có thể làm gì? Khi tinh thần minh mẫn thì bạn có thể nghĩ ra hàng đống kế sách và sách lược hay ho để giải quyết mọi việc nhưng khi bạn mệt mỏi chán nản bạn chẳng thể làm được cái gì hay ho cả! Đừng hành hạ bản thân mình đặc biệt là tâm lý trước những thử thách! Hãy khuyến khích và chăm sóc bản thân thật tốt trong những  lúc như thế này, vì hơn bao giờ hết thời điểm bạn căng ra như giây đàn là thời điểm bạn tiêu tốn nhiều năng lượng nhất!
Tìm sự ửng hộ và giúp đỡ từ người thân bạn bè khi gặp trở ngại nhé! Bạn đừng nghĩ rằng, bạn có thể đơn thương độc mã chinh chiến với đám giặc đáng ghét trước mắt! Nó có thể sẽ khiến bạn cảm thấy rất mệt mỏi và chán nản! Đừng quên rằng mình còn  một tương lai nữa nhé! đứa con ngoan đó là tương lai của bạn. nó là niềm hy vọng và khích lệ, nó sẽ giúp bạn vững tâm vượt qua tất cả!
Cuối cùng, đừng che dâu khuyết điểm của bản thân cũng như những khó khăn mà bạn đang gặp phải!  Dù bạn không muốn làm họ lo lắng nhưng cuối cùng họ cũng sẽ biết và khi bạn phải gồng mình để che dấu mọi chuyện bạn sẽ trở nên lạc lỏng bơ vơ! Bạn cần điểm tựa cho mình! Bạn cần ai đó bên cạnh! (có thể là người yêu đầu tiên của bạn chăng). Đừng bao giờ có ý nghĩ che dấu khó khăn của mình là cách để người thân vui vẻ! Họ liệu có vui vẻ nổi không khi biết rằng bạn đang lao đao trong những khó khăn của mình!
Tuy rằng những cách này không phải là cách ai cũng có hiệu quả, nhưng ít ra khi đọc nó sẽ giúp bạn nhẹ nhõm hơn rất nhiều đấy! Chúc bạn đủ mạnh mẽ, đủ bản lĩnh, đủ tự tin để vượt qua mọi khó khăn và  thất bại!
Có một câu chuyện vui
Thầy kể các em tự liên hệ theo chuyên ngành
Cô con gái hay than thở với cha sao bất hạnh này cứ vừa đi qua thì bất hạnh khác đã vội ập đến với mình, và cô không biết phải sống thế nào. Có những lúc quá mệt mỏi vì vật lộn với cuộc sống, cô đã muốn chối bỏ cuộc đời đầy trắc trở này.

Cha cô vốn là một đầu bếp. Một lần, nghe con gái than thở, ông dẫn cô xuống bếp. Ông bắc ba nồi nước lên lò và để lửa thật to. Khi ba nồi nước sôi, ông lần lượt cho cà rốt, trứng và hạt cà phê vào từng nồi riêng ra và đun lại để chúng tiếp tục sôi, không nói một lời. Người con gái sốt ruột không biết cha cô đang định làm gì. Lòng cô đầy phiền muộn mà ông lại thản nhiên nấu. Nửa giờ sau người cha tắt bếp, lần lượt múc cà rốt, trứng và cà phê vào từng tô khác nhau.

Ông bảo con gái dùng thử cà rốt. "Mềm lắm cha ạ", cô gái đáp. Sau đó, ông lại bảo cô bóc trứng và nhấp thử cà phê. Cô gái cau mày vì cà phê đậm và đắng.
- Điều này nghĩa là gì vậy cha - cô gái hỏi.
- Ba loại thức uống này đều gặp phải một nghịch cảnh như nhau, đó là nước sôi 100 độ. Tuy nhiên mỗi thứ lại phản ứng thật khác.Cà rốt khi chưa chế biến thì cứng và trông rắn chắc, nhưng sau khi luộc sôi, chúng trở nên rất mềm. Còn trứng lúc chưa luộc rất dễ vỡ, chỉ có một lớp vỏ mỏng bên ngoài bảo vệ chất lỏng
bên trong. Sau khi qua nước sôi, chất lỏng bên trong trở nên đặc và chắc hơn.
Hạt cà phê thì thật kỳ lạ. Sau khi sôi, nước của chúng trở nên rất đậm đà".

Người cha quay sang hỏi cô gái: Còn con? Con sẽ phản ứng như loại nào khi gặp phải nghịch cảnh.

"Con sẽ như cà rốt, bề ngoài tưởng rất cứng cáp nhưng chỉ với một chút đau đớn, bất hạnh đã trở nên yếu đuối chẳng còn chút nghị lực?

Con sẽ là quả trứng, khởi đầu với trái tim mỏng manh và tinh thần dễ đổi thay. Nhưng sau những lần buồn phiền sẽ chín chắn và cứng cáp hơn.
Hay con sẽ giống hạt cà phê? Loại hạt này không thể có hương vị thơm ngon nhất nếu không sôi ở 100 độ. Khi nước nóng nhất thì cà phê mới ngon.
Cuộc đời này cũng vậy con ạ. Khi sự việc tưởng như tồi tệ nhất thì chính lúc ấy lại giúp con mạnh mẽ hơn cả...



3. LÀM GÌ ĐỂ VƯỢT QUA SỰ BUỒN CHÁN?
"Chưa yêu thương chưa là người từng trải
Chưa thất bại sao bước nổi vào đời
Nếu lòng ta cứ sợ những mưa rơi
Thì nắng đẹp đâu có ngày sẽ tới!"

Sống trên đời này, dù có lạc quan đến mấy cũng khó mà nói là không bao giờ gặp phải chuyện buồn chán, thậm chí nó không phải là một lần. Thật trớ trêu, một số người trong số chúng ta đã phải gánh chịu một chuỗi những đau khổ liên tiếp khi nó đến mà không hề có một dấu hiệu nào báo trước. Điều quan trọng là ta phải đối mặt với nó như thế nào để nó không làm hại đến ta. Đó là những lúc con người ta cảm thấy mất phương hướng, dễ suy sụp, thiếu suy nghĩ nhất và đôi khi có những hành động nông nổi đáng tiếc. Có người né tránh, có người bi quan rồi chọn thái độ buông xuôi, để mặc cho số phận đưa đẩy, lúc nào mở miệng ra cũng than "Đời là bể khổ", lại có người gục ngã, chịu đầu hàng trước số phận, chìm đắm trong đau khổ rồi nảy sinh những hành vi tiêu cực, nhiều người trong số họ trở nên sa ngã vì không làm chủ được bản thân. Nhưng cũng có những người đã dũng cảm (đối với tôi, họ thật sự là những người dũng cảm!) đối mặt với nó, coi đó là những bài học để vươn lên trong cuộc sống, khắc phục khó khăn, vượt lên số phận và tiếp tục sống tốt trong cuộc đời. Đó là những con người tràn đầy nghị lực và bản lĩnh sống kiên cường. Họ đã trở thành những tấm gương sáng để tôi noi theo.
Nếu bạn chưa từng gặp chuyện buồn chán, xin chúc mừng vì bạn là một người hạnh phúc! Nhưng bạn cũng nên chuẩn bị và phải luôn sẵn sàng chuẩn bị để không trở nên thụ động khi nó đến. Nếu bạn đã từng buồn chán, hãy vui lên vì bạn đã là người từng trải và ít nhiều có kinh nghiệm trong việc "đón tiếp những vị khách không mời mà đến" này. Bạn đã trở nên trưởng thành hơn đúng không? Nó đã góp phần rèn luyện bản lĩnh để bạn vững chãi hơn trong quãng đời còn lại. Hãy cảm ơn cuộc sống, bạn nhé!
Xin chia sẻ với bạn một vài kinh nghiệm của tôi trong chuyện này. Hy vọng bạn sẽ bổ sung thêm để chúng ta có được một danh sách đầy đủ hơn (và quý giá hơn nữa chứ!) những "vũ khí" để chống lại sự buồn chán. Phải nhanh chóng xua chúng đi để sống vui vẻ chứ, phải không nào?

1. Hãy tự hỏi bản thân bạn đã sống hết mình chưa?
Hãy bình tĩnh nhìn nhận lại vấn đề, đánh giá tình hình và tìm cách khắc phục nó. Hãy lao vào công việc. Hãy nỗ lực làm việc hết mình. Bạn sẽ chẳng còn thời gian đâu nữa để buồn.
Hãy nhiệt tình giúp đỡ người khác. Đừng nghĩ bạn là người vô dụng, là kẻ bất tài. Bạn phải tiếp tục sống thật tốt vì bạn vẫn còn có ích cho nhiều người. Bạn sẽ tìm thấy niềm vui trong những việc làm có ích cho đời. Giúp đỡ người khác không bao giờ là thừa.
Đôi khi cũng có những câu chuyện cổ tích thật đẹp xảy ra ngay giữa đời thường. Hãy tin là cuộc sống đang đùa với bạn và "vị-thần-tương-lai" đang thử thách bạn. Ngày mai sẽ có một phép màu làm thay đổi cuộc sống của bạn. Đừng quên là vẫn còn nhiều việc khác cần làm hơn là ngồi đó than thở. Ngày hôm nay chỉ là một ngày, chứ không phải là cuộc đời bạn, rồi nó sẽ trôi qua và không quay lại. Đừng vội nản lòng. Hãy tin vào phía trước, nghĩ đến tương lai và sống hết mình cho mỗi ngày trong cuộc đời bạn.

2. Ngủ một giấc thật sâu.
Cách này không được tích cực lắm nhưng ít nhất cũng không đến nỗi tiêu cực và nó cũng thường được nhiều người áp dụng. Sẽ dễ dàng loại bỏ những suy nghĩ không vui, những kỷ niệm buồn hơn sau một giấc ngủ thật sâu. Để có được một giấc ngủ sâu, bạn không nên ăn nhiều và nên rửa chân bằng nước ấm trước khi đi ngủ. Đừng suy nghĩ gì nữa, hãy nhắm mắt lại, ngủ thật sâu và mơ về một tương lai tươi sáng hơn, nhớ về người yêu của mình, những kỷ niệm đẹp. Mọi chuyện đã qua rồi, bằng giấc ngủ của mình, hãy cho nó vào dĩ vãng. Ngủ dậy bạn đã thấy tâm trạng mình khác trước rồi đúng không?

3. Khóc.
Phái nữ thường chọn giải giáp như một thói quen. Nhưng cũng chẳng có gì lạ nếu bạn chọn cách này khi bạn là một mày râu. Hình như có bài hát nào đó có đoạn: "Hãy khóc đi, khóc đi, đừng ngại ngần…" Khóc sẽ giúp bạn giải tỏa cảm xúc một cách hữu hiệu. Những giọt nước mắt sẽ cuốn trôi đi nỗi phiền muộn trong lòng. Nó cũng cuốn đi những cặn bẩn trong mắt bạn đấy. Công dụng của nước mắt quả thật không phải nhỏ, phải không bạn?

4. Thả hồn vào thiên nhiên.
Chẳng hạn như đi dạo, ngắm biển, ngắm bình minh vào buổi sáng, ngắm trăng sao vào buổi tối. Chú ý đừng: nhìn dòng sông chảy vì rất dễ nảy sinh tâm trạng buông xuôi; nhìn mưa rơi lòng sẽ càng thêm buồn; nhìn những nơi đông người, phố xá tấp nập chỉ khiến ta thêm lẻ loi; nhìn những cặp tình nhân đi với nhau chỉ khiến lòng thêm cô đơn, trống trải… Những cảnh này chỉ khiến ta tăng thêm cảm giác buồn chán, dễ "kích động" làm nảy sinh những hành động tiêu cực.

5. Chơi đùa với trẻ con.
Trẻ con luôn ẩn chứa những điều thú vị. Hãy chơi đùa, trò chuyện cùng chúng, bạn sẽ bắt gặp những nụ cười ngây thơ. Cảm giác vô tư đó sẽ lây lan sang bạn và khiến bạn vui lên. Nếu không tìm được trẻ con, hãy tìm lại những bức ảnh dễ thương chụp bạn lúc còn bé và ngắm nhìn. Chúng sẽ đánh thức trí nhớ của bạn, giúp bạn nhớ lại những ký ức thời thơ ấu hồn nhiên, vui tươi. Tại sao ta lại đánh mất những nụ cười ấy?

6. Vuốt ve những con vật cưng.
Đừng xem thường cách này. Khoa học đã chứng minh liệu pháp này giúp giảm stress đáng kể. Chó, mèo, chim, cá,… - "những người bạn nhỏ" đáng yêu này luôn luôn "chịu khó" lắng nghe những điều bạn nói. Một con thú nhồi bông xinh xắn có thể được thay thế trong trường hợp nhà bạn không nuôi những con vật cưng.

7. Chia sẻ với người khác.
Bạn sẽ vơi đi những phiền muộn khi bạn chia sẻ nó với người khác (nhưng nhớ cẩn thận đừng "giận cá chém thớt" đấy!). Hãy cẩn thận cân nhắc kỹ trước khi quyết định tiết lộ những điều bí mật. Có thể nó sẽ gây bất lợi cho bạn sau này. Tốt nhất nên tìm những người kín đáo, biết giữ miệng. Ai cũng được, miễn họ là người mà bạn tin tưởng và yêu quý. Họ sẽ thấu hiểu, chia sẻ và cho bạn những lời khuyên hữu ích. Đừng nghĩ là bạn đang làm phiền họ. Con người không thể sống cô đơn một mình để gặm nhấm nỗi buồn. Nhiều lúc họ phải tìm cho mình "đồng minh" “Nếu là người yêu đầu tiên thì càng tốt” – đó là một nhu cầu xã hội không thể thiếu của con người. Nhưng nếu họ bận việc, không thể chia sẻ cùng bạn thì cũng nên hiểu cho họ, đừng nỡ trách họ. Nếu bạn là một người sống nội tâm hoặc cảm thấy không tìm được người để chia sẻ, hãy trải lòng mình trên những trang nhật ký, sẽ nhẹ nhàng hơn là cứ giữ nó mãi trong lòng. Có người còn ngẫu hứng sáng tác thơ để nói lên tâm trạng của mình và không hiếm những bài thơ hay đã ra đời trong hoàn cảnh như thế này! Nhiều nhà thơ nổi tiếng với những giai thoại lấy cuộc đời mình làm chất liệu cho những sáng tác. Và ta, biết đâu đấy, sẽ là một người như thế trong tương lai!

8. Nghĩ về bố mẹ và những người thân yêu.
Hãy luôn nhớ rằng bạn được sinh ra trên đời này là để sống chứ không phải chỉ tồn tại. Hãy sống xứng đáng với sự trông đợi của bố mẹ và những người thân yêu. Hãy nhớ rằng vẫn còn nhiều người yêu thương bạn và họ chắc chắn sẽ buồn biết bao khi biết bạn trong tình trạng như thế này. Họ không muốn thấy bạn như thế này chút nào. Có thể họ đang cố gắng giúp đỡ bạn hoặc cũng có thể không vì điều kiện không cho phép mặc dù họ rất muốn, nhưng dù thế nào đi nữa, họ cũng không thể sống thay cuộc sống của bạn được! Bạn phải vượt qua được thử thách này! Cố lên nào!

9. Đọc truyện cười hoặc xem phim hài và ngoác miệng cười thật lớn xem nào!
Cách này hơi gượng ép nhưng không đến nỗi tệ, miễn nó giúp bạn nhanh chóng quên đi nỗi buồn. Nhìn vào gương mà xem. Trông bạn "xấu" biết chừng nào với vẻ mặt buồn chán, thiếu sinh khí, quần áo xộc xệch. Cười lên xem nào! Giờ thì trông bạn đã tươi tỉnh hơn rồi đấy! Dù cuộc sống có như thế nào đi nữa thì hãy luôn giữ nụ cười trên môi.

10. Đến với âm nhạc.
Có thể là nghe nhạc hay chơi một loại nhạc cụ nào đó nếu bạn có khả năng. Cách này thường gặp ở những người có máu nghệ sĩ. Âm nhạc có một loại ngôn ngữ có sức mạnh kỳ diệu, nó là liều thuốc bổ rất tốt cho tâm hồn bất kể là lúc nào. Nó khiến con người yêu đời hơn và quên đi những điều không vui. Hãy lựa chọn một bài hát phù hợp với tâm trạng, bạn sẽ bắt gặp sự đồng cảm. Hãy ngân nga theo giai điệu của bài hát nếu bạn thích.

11. Trở về với những thú vui của bạn.
Những thú vui, theo đúng nghĩa của nó (bạn thích uống cà phê, thể thao, làm cơm mời bạn bè, đến với người mình yêu). Bạn sẽ thấy khuây khỏa sau khi trở về với những thú vui của mình.


Trần Tỉnh Sáng

Thứ Năm, 1 tháng 9, 2016

Hãy là người tỉnh táo

       Một sự cố môi trường nghiêm trọng đang là tâm điểm mà các nhà dân chủ tập trung công kích, phá hoại và cùng là điểm tựa để những đối tượng này tiến hành nhiều hoạt động phá hoại đất nước. Mặc dù mọi thông tin liên quan đến vụ việc Formosa đều được Đảng, Nhà nước ta công bố công khai nhưng những đối tượng xấu vẫn tìm mọi cách để xuyên tạc 
Đảng, Nhà nước ta "không có vai trò gì" trong việc xử lý
, qua đó kích động tâm lý của người dân 
      Con người bình thường ai cũng có tai, có mắt. Ấy vậy có người tai thính mắt tinh mà lại có những khẳng định vô căn cứ với luận điệu tuyên truyền cáo buộc Đảng, Chính phủ “vô cảm” trước cuộc sống của người dân, bị thao túng bởi nước ngoài, chậm trễ trong xử lý, … của phần tử cơ hội chính trị là vô căn cứ, sai sự thật. Tất cả người dân Việt Nam ai cũng biết rất rõ rằng ngay trong phiên họp đầu tiên của Chính phủ về vụ việc “cá chết”, Thủ tướng Chính phủ đã có ý kiến chỉ đạo quyết liệt các ban, bộ, ngành, địa phương tập trung giải quyết 9 vần đề; tiếp đó huy động hơn 30 bộ, ngành tham gia thu thập chứng cứ, xác minh và đã ban hành tới 28 văn bản chỉ đạo. Trong đó, Chính phủ ban hành Quyết định 722/QĐ-TTg, ngày 09-5-2016 về hỗ trợ khẩn cấp cho người dân vùng bị thiệt hại với nhiều chính sách hỗ trợ gạo, tiền ra khơi, vay vốn đóng mới ngư cụ, khắc phục hậu quả môi trường. Các địa phương đã hỗ trợ 4.309 tấn gạo đến 40.043 hộ dân; hỗ trợ các hộ nuôi trồng thủy sản bị thiệt hại hơn 9,825 tỷ đồng; hỗ trợ cho 8.111 chủ tàu, thuyền ngừng khai thác ....
       Nhờ sự lãnh đạo, chỉ đạo quyết liệt của Đảng, Nhà nước với sự tổ chức điều tra công phu, trên diện rộng, Formosa đã tâm phục khẩu phục, công khai nhận trách nhiệm, xin lỗi Chính phủ và nhân dân Việt Nam vì đã để xảy ra sự cố môi trường nghiêm trọng, cam kết bồi thường thiệt hại cho dân, hỗ trợ chuyển đổi nghề nghiệp và phục hồi môi trường biển với tổng số tiền là 11.500 tỉ đồng, tương đương 500 triệu USD; hoàn thiện công nghệ sản xuất để xử lý triệt để chất thải trước khi thải ra môi trường. Đồng thời, phối hợp với bộ, ngành Việt Nam và các tỉnh miền Trung xây dựng giải pháp đồng bộ để phòng, chống ô nhiễm môi trường để tạo niềm tin với người dân Việt Nam và bạn bè quốc tế. Họ cam kết không tái diễn vi phạm, nếu vi phạm sẽ chịu chế tài theo quy định pháp luật  hiện hành. Về phía Việt Nam, tại phiên họp trực tuyến giữa Chính phủ với các địa phương ngày 01-7-2016, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã khẳng định: “Sẽ đóng cửa Formosa nếu tái diễn sự cố môi trường,... Không phải vì muốn thu hút đầu tư trong nước và nước ngoài mà chúng ta chấp nhận đánh đổi môi trường”. Đồng thời, Thủ tướng nhấn mạnh, phải nhanh chóng có chính sách bảo đảm đời sống cho người dân bị ảnh hưởng trực tiếp bởi sự cố môi trường, như: thực hiện chính sách hỗ trợ doanh nghiệp và người dân gặp khó khăn; hỗ trợ dạy nghề, chuyển đổi việc làm; nhanh chóng khắc phục để trả lại sự trong lành cho hệ sinh thái môi trường biển, v.v.  
         Theo báo đời sống pháp luật phỏng vấn Ông Nguyễn Túc - Ủy viên Đoàn Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam Ông cho biết: Hiện tượng cá chết hàng loạt không rõ nguyên nhân tại 4 tỉnh miền Trung xảy ra đúng thời điểm bàn giao giữa hai nhiệm kỳ Chính phủ, thứ hai điều này xảy ra lần đầu tiên tại Việt Nam, chưa bao giờ có tiền lệ như vậy cả. Tuy nhiên, trong bối cảnh đó, Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ, các Phó Thủ tướng và Bộ trưởng, các nghành đã chấp hành chỉ đạo của Bộ Chính trị, vào cuộc một cách rất quyết liệt, nghiêm túc, khẩn trương để giải đáp thắc mắc của dân là vì sao cá chết. Với sự vào cuộc quyết liệt như vậy, sau khoảng thời gian gần 3 tháng, chúng ta đã có kết quả nguyên nhân vụ cá chết. Đây là việc làm rất kịp thời và quyết liệt của Đảng và Nhà nước. Để có thể luận tội được công ty Formosa, Đảng và Chính phủ phải dựa vào chứng cứ khoa học, huy động hàng trăm nhà khoa học ở trong nước và thế giới, đi đến chứng cứ chính xác để khiến Formosa phải tâm phục, khẩu phục và cúi đầu nhận tội.
      Kết quả đó, là câu trả lời đanh thép cho những ai không hiểu hay cố tình không hiểu tình hình thực tế ở Việt Nam. Mọi hoạt động lãnh đạo của Đảng, điều hành của Chính phủ suy đến cùng là vì cuộc sống ấm no, hạnh phúc của người dân, bảo vệ môi trường và sự thành công của công cuộc đổi mới đất nước, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Điều đó, càng củng cố thêm niềm tin, sự kỳ vọng của nhân dân đối với Đảng, Nhà nước và chế độ xã hội chủ nghĩa; đồng thời, là bằng chứng thuyết phục nhất phản bác lại những luận điệu sai trái, lấy hiện tượng để đánh giá bản chất, phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Hãy cảnh giác với trò “đánh lận con đen” xuyên tạc, kích động chống phá cách mạng nước ta của các thế lực thù địch, cơ hội chính trị.    
    Vụ việc một lần nữa cho thấy, bài học tỉnh táo trong những tình huống phức tạp vẫn nguyên giá trị. Nguyên Phó thủ tướng Vũ Khoan trong một bài viết gần đây đã đưa ra hình ảnh khuyến nghị người dân cần có “trái tim nóng và cái đầu lạnh” trong nhìn nhận các vấn đề xã hội bức xúc. Cách xử lý nhiều vụ việc đối với lãnh đạo Đảng, Nhà nước phải luôn bình tĩnh, tỉnh táo, trên tầm cao chiến lược, không thể nóng nảy, vội vàng. Có nhiều sự việc phải qua độ lùi thời gian mọi người mới hiểu hết tính đúng đắn của những chủ trương, quyết sách. Mọi người dân hãy tỉnh táo, cảnh giác với những kẻ vô công dồi nghề  với những thông tin bịa đặt, xuyên tạc, kích động từ các nhà dân chủ, từ những luật sư biến chất hòng xuyên tạc vai trò lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam.
Trần Tỉnh Sáng