Chỉ trong ba tháng đầu năm nay,
nhiều vụ tự tử đã xảy ra trên địa bàn huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang. 37 trường
hợp tự tử sau khi phát hiện đã được chuyển vào bệnh viện tuyến huyện để cấp
cứu, một số khác được cấp cứu ở những trung tâm y tế xã hội rồi trả về gia đình
hay chết tại địa phương.
Đa số trường hợp tự tử khi tuổi đời còn quá trẻ, trên dưới 20 và họ tìm đến cái
chết bằng thuốc rầy có sẵn trong nhà.
Em Võ Thanh Hùng (sinh năm 1988) ở ấp Phú Bình, xã Phú Nhuận, huyện Cai Lậy tự
tử đã qua đời ngày 20/2. Vợ chồng anh Võ Văn Sơn (1967) cùng chị Nguyễn Thị Bé
(1963), cha mẹ của em Hùng, òa khóc nức nở: “Chúng tôi chỉ có một đứa con trai
duy nhất nhưng không hiểu sao nó lại dại dột như vậy...”.
Bằng giọng đứt quãng, nghẹn ngào, anh Sơn cho biết: “Bình thường thằng Sơn (tên
thường gọi ở nhà của em Hùng) ngoan hiền lắm. Cô giáo chủ nhiệm lớp 11 đánh giá
cháu học giỏi, đối xử rất tốt với bạn bè trong lớp. Chỉ có hôm đó, đi học về,
mẹ bảo đi gom lúa, nó dùng dằng thì bị la mắng vài câu. Chỉ vậy thôi mà nó bỏ
ra nhà sau rồi cầm chai thuốc rầy uống ngay, chúng tôi trở tay không
kịp...". Những ngày trước lúc xảy ra chuyện này, vợ chồng anh chị cũng
chẳng thấy nó có biểu hiện gì khác thường. Anh chị có nghe bạn bè nó nói là ở
trường Sơn có bạn gái nhưng về nhà nó không nói gì. Sau khi nó mất, anh chị mới
tìm thấy một tấm hình của đứa bạn gái học cùng lớp với Sơn ở trong cặp sách.
Cũng tại xã Phú Nhuận, cách đây không lâu, cha mẹ của em Nguyễn Thị Hồng Dung
(sinh năm 1988) cũng đau khổ không kém khi đứa con gái vĩnh viễn ra đi. Gia
đình Dung rất nghèo, phải gửi em đi ở đợ cho người quen trên xã. Được ba tháng,
sáng 27/11/2004, bà con đi chợ bắt gặp Dung cầm một chai nhỏ rồi uống cạn, một
người hỏi: "Mày uống gì vậy Dung?" thì em trả lời: “Có uống gì đâu”.
Nhưng ngay sau đó em nôn oẹ dữ dội, mọi người lập tức chở Dung vào bệnh viện
cấp cứu nhưng không kịp . Theo lời hàng xóm của Dung thì em rất ngoan hiền, lại
xinh xắn nhưng không hiểu vì sao phải uống thuốc rầy tự tử. Các cơ quan chức
năng đã khám nghiệm, phẫu thuật tử thi nhưng không tìm thấy dấu hiệu bị đánh
đập hay lạm dụng thân thể. Hành vi tự tử của em đến nay vẫn chưa tìm được một
lời giải thích.
Tương tự, chuyện tự tử của chị Đường cũng rất “lãng xẹt”. Chị Lê Thị Đường
(sinh năm 1986), quê ở Sóc Trăng kết hôn cùng anh Nguyễn Thanh Pha (sinh năm
1984) ngụ ấp 11, xã Mỹ Thành Nam
(Cai Lậy). Theo lời ông Nguyễn Thanh Khá, ba chồng của Đường: “Sau khi cưới,
hai vợ chồng nó sống tại nhà tôi. Ở nhà, tôi thấy vợ chồng nó cũng không có
xích mích gì. Những ngày trước khi con Đường tự tử tôi thấy nó có vẻ buồn buồn.
Chiều 9/3, trong lúc con trai tôi đi vác lúa mướn, tụi tôi nấu cơm và nói con
dâu vào ăn nhưng nó nói: “Thôi chờ chồng về ăn luôn”. Vậy mà lúc ăn cơm xong vợ
tôi ra vườn thắp nhang thì thấy nó nằm bất động ở đó. Chở vào bệnh viện cấp cứu
mới biết nó tự tử bằng dây thuốc cá trong vườn, không cứu được. Ông Phá nghẹn
ngào thêm: "Đêm hôm đó tôi khóc cả đêm, con cái giận cái gì thì nói cho
cha mẹ biết chứ sao lại ra nông nỗi như vầy!".
Tại ấp 10 (xã Mỹ Thành Nam),
Nguyễn Thanh Vinh (24 tuổi) cũng đã uống thuốc rầy tự tử tại nhà và cũng không
qua khỏi sau khi được đưa đi cấp cứu. Theo những người dân trong ấp thì Vinh
đem lòng yêu thương một cô gái cùng xã nhưng vì gia đinh hai bên ngăn cản nên
đã dẫn đến sự việc đau lòng.
Bên cạnh những trường hợp tự tử dẫn đến tử vong, có nhiều trường hợp may mắn
thoát khỏi cái chết sau khi được đưa cấp cứu kịp thời, như trường hợp của
Nguyễn Chí Tuấn (SN 1984) ngụ ấp Mỹ Vĩnh, xã Long Khánh (Cai Lậy).
Tuấn, một thanh niên khỏe mạnh, cao lớn, thật thà kể lại: “Học lớp 6 xong thì
mình nghỉ ở nhà phụ giúp cha mẹ làm ruộng và xin làm dân quân tự vệ xã. Ở địa
phương mình có nhiều bạn bè thân, buổi tối hay tụ tập đi chơi, nhậu. Nhiều hôm
đi nhậu mình cũng hay quá chén và ba mẹ có rầy la nên đâm ra buồn bực. Đêm hôm
đó (5/2) mình đi nhậu về thì bị mẹ mắng, cảm thấy tức quá liền ra sau nhà lấy
thuốc rầy uống. Lát sau mẹ phát hiện, gọi mọi người đưa đi cấp cứu. Khi tỉnh
dậy mình cũng không nhớ gì, sau nghe mọi người kể lại mới thấy sao mình dại
vậy. Bây giờ mình lo làm ăn, sau khi ra quân xin lên thành phố làm việc để dành
tiền cưới vợ thôi!”.
Trường hợp tự tử của Phan Thị Mỹ Xuân (SN 1988), ấp Bình Thạnh, xã Tam Bình khá
oái oăm. Hôm Xuân đi học (lớp 9 Trường PTCS Tam Bình) về, đúng lúc chị Hai của
em để một số tiền trên bàn rồi ra nhà sau tắm. Khi trở vào, người chị kêu mất
tờ 100.000 đồng và đổ thừa Xuân lấy. Mặc cho Xuân thanh minh, giải thích là
mình không lấy tiền nhưng người chị vác roi dọa đánh em nếu không trả tiền lại.
Thế là chiều 22/2, Xuân ra sau nhà cầm chai thuốc rầy nốc cạn. Được chở lên
Bệnh viện Đa khoa khu vực Cai Lậy cấp cứu kịp thời, Xuân được cứu sống và phải
nằm viện 4 ngày, sau đó phải nghỉ học một tuần để phục hồi sức khỏe. Điều đáng
nói là sau khi sự việc xảy ra, gia đình mới biết người lấy tiền là anh trai của
Xuân.
Trả lời câu hỏi: “Nếu sau này bị oan em có hành động dại dột nữa không?”. Xuân
trả lời tỉnh queo: “Em cũng không biết nữa, có mới tính...”.
Còn nhiều trường hợp tự tử tương tự như trên ở Cai Lậy. Có xã trong ba tháng đã
xảy ra 5 vụ tự tử mà nguyên nhân chủ yếu là mâu thuẫn gia đình. Phần lớn những
người tìm đến cái chết bằng thuốc rầy sẵn có trong nhà (những gia đình ở đây
sống chủ yếu bằng nghề làm vườn, ruộng). Nguy hiểm hơn là nạn tự tử tại đây có
tính chất “lây lan" và dường như có sự "bắt chước" lẫn nhau: Coi
tự tử là một cách phản ứng và chứng tỏ mình trước những mâu thuẫn gia đình, xã
hội...
Ông Lê Văn Dũng - Phó Chủ tịch UBND huyện Cai Lậy (phụ trách văn hóa - xã hội)
- cho biết: “Hiện tượng này xảy ra là do một vài người có những suy nghĩ lệch
lạc rồi dẫn đến hành động nông nổi. Còn vấn đề yêu đương không thành rồi dẫn
đến tự tử thì tôi chưa nhận được thông tin nào!". Bà Trần Thị Chờ - Chủ
tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ huyện Cai Lậy - nhận xét: "Nguyên nhân dẫn đến
nạn tự tử như vậy thường là do một số em không lo học, đi chơi đánh bi da, uống
rượu... về bị gia đình rầy la dẫn đến hậu quả đáng tiếc như vậy. Còn trường hợp
yêu nhau gia đình cấm đoán thì ở đây chưa có".
Điểm qua nhiều vụ tự tử ở Cai Lậy thì nguyên nhân chủ yếu là mâu thuẫn trong
gia đình không được giải quyết rốt ráo, thậm chí có những nguyên nhân được
nhiều người cho là “cỏn con”, có nguyên nhân ảnh hưởng từ đạo đức, lối sống của
giới trẻ, bị hạn chế bởi trình độ, nhận thức, lối giáo dục của gia đình...
Theo Phụ nữ
Tự tử
Theo ý kiến cá nhân tôi, nguyên nhân quan trọng dẫn tới
việc tự tử là do những mối quan hệ cá nhân của những người đó với những người
khác trong một thời điểm đột nhiên đều xấu đi, khiến người muốn tự tự cảm thấy
"không có gì quan trọng níu giữ mình trên đời nữa", "sống còn
khổ hơn chết"...
Thật ra để nói thế nào là ý nghĩa của cuộc sống, hay sống để làm gì cũng khó.
Nhưng để tự tử thì đâu phải tự dưng múôn là làm được ngay, vì chúng ta tồn tại
cùng vô số mối liên hệ với người khác. Ví như tôi muốn chết cũng phải nhớ tới
mẹ và nghĩ tới nỗi đau của mẹ nếu tôi ra đi... Hỏi cuộc sống là gì? Tại sao
phải sống thì nhiều người hỏi rồi. Tôi tự trả lời mình rằng, nhiều khi cái ý
nghĩa không tự có, mà là do ta tạo nên. Nếu loài người chán, tự tử hết sạch
(giả dụ thế) thì đúng là cuộc sống có lẽ chẳng có ý nghĩa gì (dù cũng đã thải
khá nhiều ô nhiễm vào vũ trụ), nhưng với sự nỗ lực của con người rất có thể đến
một ngày nào đó, sự tồn tại của con người sẽ hiển nhiên rất có ý nghĩa đối với
sự tồn tại của cả vũ trụ này chẳng hạn.
Nói xa xôi quá, và tiếp tục xa xôi nữa nhé. Cứ cụ thể là bạn nhọc nhằn tạo ra 1
sản phẩm nào đó đương nhiên bạn muốn gìn giữ nó. Bạn hẳn muốn nó tồn tại ngay
cả sau khi bạn chết, vậy cần có thằng sống để tiếp tục gìn giữ và làm tốt hơn
cái sản phẩm ấy (hay đó chính là một hình thức tồn tại tiếp tục của chính
bạn).... Và chúng ta được tạo ra bởi những người đi trước, có mục đích nối tiếp
cuộc sống của họ và bảo tồn những giá trị họ làm ra. Cứ thế, cứ thế...
Nhấn mạnh lại là theo thiển ý của tôi, cuộc sống được tạo ra bởi, duy trì bởi
và cái cuộc sống để lại tiếp chính là những mối dây liên hệ giữa con người với
con người. Nguyên nhân sâu xa gây nên việc tự tử là do.. nhiễu các mối dây liên
hệ hoặc các mối liên hệ trở nên lỏng lẻo, bị cảm nhận, giải thích tiêu cực, bi
quan
bởi chủ thể.
Những ngừơi tự tử chắc hẳn đều ở trong trạng thái đang bị trầm cảm, hoặc trầm
uất, phần lớn có kiểu hình thần kinh nghệ sỹ...
Dù gì đi chăng nữa, theo tôi những mối quan hệ với mọi người đóng một vai trò
vô cùng quan trọng đối với chất lượng cuộc sống và tình yêu cuộc sống của chúng
ta. Những ai tạo được cho mình những mối quan hệ bền chặt thì bất kể lúc nào
cũng có bạn bè, người thân gần quanh và giúp đỡ kịp thời khi cần chia xẻ hoặc
có gì bất thường.
Và như thế, giáo dục gia đình và nhà trường cần thêm 1 nội dung quan trọng để
giúp thanh niên tồn tại, phát triển trong xã hội: dạy thiết lập, duy trì, phát
triển và giải mãi tích cực các mối quan hệ.
Tự tử
Theo tôi, người ta tự tử khi bị tước đoạt xã hội mà họ
không có cách gì để chống lại. KHI mạng lưới xã hội càng nghèo nàn, thì tỉ lệ
mắc phải các trục trặc không giải quyết được càng cao, dần dần đối với họ cuộc
sống của họ chẳng còn ý nghĩa gì nếu những người ít ỏi còn lại xung quanh họ
cũng tước đoạt mất 1 chút sĩ diện cuối cùng
Tự tử
À mà nói về chuyện tự tử của thanh niên và vị thành niên
tui thấy một số thanh niên được bố mẹ chăm lo quá đầy đủ về mặt vật chất, cảm
thấy mất đi ý nghĩa của cuộc sống, vì vậy, họ đi tìm cho mình những gía trị
sống khác người, như đua xe, hút hít, và càng vượt khỏi giới hạn bao nhiêu họ
lại càng cảm thấy mình có giá trị bấy nhiêu. Tự tử là đỉnh điểm của kiểu suy
nghĩ này, một số kẻ tự tử muốn chứng tỏ hoặc để lại cho thể giới biết 1 dấu ấn
gì đó. Nhất là khi báo chí và các phương tiện truyền thông đại chúng đang phát
triển (sẽ đưa hình ảnh đó đi khắp toàn thế giới). Điều này có thể cũng gây nên
việc bắt chước tự tử ở những thanh niên khác
Tự tử
Rất đúng, giá trị cá nhân là mấu chốt để đập tan ý định tự
tử hay thúc đẩy nó. Theo em, Tự Bản Thân cá nhân sẽ chưa nhận biết giá trị bản
thân khi chưa có 2 điều kiện:
-Được giáo dục về các giá trị của cuộc sống.
- Cá nhân cảm nhận , nhận thức được các giá trị trên.
Các giá trị cuộc sống thường là những điều rất nhỏ bé: tình cảm gia đình, tình
bạn, cảnh đẹp thiên nhiên, 1 tấm gương tốt ở môi trường xung quanh, 1 nụ cười,
1 sự quan tâm... Chúng được gây dựng suốt cuộc đời theo quan hệ giao tiếp của
cá nhân với mọi người , bắt đầu từ gia đình ngày thơ bé đến trường lớp và cả xã
hội sau này. Các giá trị của cuộc sống thúc đẩy cá nhân hoạt động , lao động,
cống hiến. Từ đó mà biết nhận thức đúng sai, biết nhìn các giá trị tích cực của
cuộc sống,thấy cuộc sống có giá trị cũng tức là biết mình sống có ý nghĩa, giá
trị bản thân được nhận thức tích cực.
Nguyên nhân tự tử ở tuổi Thiếu niên
Nói về những nguyên nhân đưa các
em thiếu niên đến chỗ tự tử, người ta thấy có nhiều nguyên nhân khác nhau.
Trước hết, nói về nguyên nhân hay ảnh hưởng của xã hội. Xã hội chúng ta đang
sống có quá nhiều lo lắng và căng thẳng trong tinh thần, khiến một số người
không chịu nổi, phải tìm đến cần sa ma túy hoặc cái chết để chạy trốn tất cả.
Nhưng còn đối với những đứa con của chúng ta, chưa phải đối phó với đời sống,
tại sao lại chán đời đến nỗi phải tự tử? Người ta nghiên cứu và cho thấy xã hội
có những ảnh hưởng sau đây trên nan đề tự tử của tuổi thiếu niên.
1. Thay đổi về tiêu chuẩn đạo đức
Tuổi thiếu niên tuy thấy như là tuổi muốn làm điều quấy nhưng sâu kín trong
lòng các em muốn có một tiêu chuẩn đạo đức rõ ràng để noi theo. Với tiêu chuẩn
đạo đức trong xã hội ngày càng hạ thấp và thay đổi luôn, các em hoang mang,
không biết nương vào đâu để hành động. Trong khi bạn bè xấu lôi cuốn vào chuyện
sai quấy, cha mẹ và người lớn không làm gương, không chỉ dạy, các em không rõ
đâu là điều phải để theo, đâu là điều quấy để tránh.
2. Thay đổi nơi ở, nơi sinh sống quá nhiều
Ngày nay ít có gia đình nào ở một chỗ từ thế hệ này sang thế hệ khác, bà con
cũng không ở gần nhau. Vì lý do đó con em chúng ta thiếu tình thân yêu của
người trong xóm, không có tình thân của người trong đại gia đình. Mỗi lần thay
đổi chỗ ở, các em phải đổi trường, vì thế mất bạn, mất bà con, mất tình thân
của đại gia đình. Điều này khiến con cái chúng ta mất đi sự hỗ trợ, nâng đỡ của
người chung quanh.
3. Ly dị
trở thành chuyện thông thường và hầu như được chấp nhận
Sự kiện vợ chồng ly dị nhau quá thường cũng khiến con em chúng ta bị ảnh hưởng.
Người lớn không làm gương trong vấn đề ràng buộc trong hôn nhân, gia đình đổ vỡ
quá dễ dàng, vì thế gia đình không còn là nơi cho các em nương tựa khi gặp khó
khăn.
4. Sự lan tràn của rượu, thuốc lá, cần sa ma túy
Sự lan tràn của rượu, thuốc lá, cần sa ma túy cũng có ảnh hưởng trên các em
thiếu niên, liên quan đến nạn tự tử. Đây là những thứ độc hại các em có thể lấy
được cách dễ dàng, khi gặp chuyện khó khăn hay buồn đau. Các em dùng những thứ
này để quên thực tại, vì thế tinh thần bị tê dại, không còn khôn ngoan để nhìn
thấy những suy nghĩ dại dột của mình.
5. Phim ảnh, sách báo và ti-vi về bạo động
Phim ảnh, sách báo và ti-vi nói về sự bạo động bạo hành trong xã hội quá nhiều,
lắm khi hầu như ca tụng bạo động, bạo hành, và trình bày chuyện giết người,
chuyện chết chóc như là điều bình thường của đời sống. Một khi xem mãi những
hình ảnh này, con em chúng ta sẽ nghĩ rằng tiêu hủy mạng sống con người không
phải là chuyện nghiêm trọng, phải tránh.
6. Súng đạn
Việc sở hữu và sử dụng súng ống quá dễ dàng cũng đóng góp một phần trong nan đề
tự tử trong giới trẻ. Khi cần, các em đều có thể kiếm được súng cách dễ dàng.
Người lớn cũng như trẻ con, nếu trong những phút tuyệt vọng, tức giận, thiếu
khôn ngoan mà có khí giới để hủy hoại thân thể trong tay, người ta sẽ khó tránh
được những hành động nguy hiểm chết người.
7. Người khác tự tử
Nạn thanh thiếu niên tự tử gia tăng cũng ảnh hưởng đến những em có ý muốn tự
tử. Khi báo chí, bạn bè và người chung quanh nói đến chuyện tự tử thường xuyên,
điều này có thể gieo tư tưởng tự tử trong trí những em đang gặp khó khăn hay
đang chán đời, khiến các em nghĩ đó là con đường giải thoát tốt đẹp nên các em
muốn bắt chước.
Là cha mẹ chúng ta thường nghĩ rằng con mình con nhỏ, la mắng nặng lời một chút
cũng không sao, có lẽ con buồn một tí nhưng rồi sẽ quên, nhưng trong khi đó các
em lại nghĩ rằng vì cha mẹ không thương mình nên mới la mắng như thế. Trong khi
cha mẹ nghĩ rằng con mình là trẻ con, ngây thơ và vô tư, ngoài chuyện học hành
không phải lo lắng chuyện gì cả nhưng trong thực tế con em chúng ta suy tư rất
nhiều về đời sống, nhiều khi có những suy tư lệch lạc nên đâm ra chán đời,
không muốn sống nữa. Cha mẹ cũng thường cho rằng mình không có chuyện gì cần
nói với con, hoặc nghĩ rằng mình là cha mẹ nên đã biết rõ con; hơn nữa cha mẹ
còn phải lo bao nhiêu công việc quan trọng làm sao có thì giờ trò chuyện với
con. Vì những lý do đó chúng ta không biết con cái đang lo nghĩ điều gì, mơ ước
gì hoặc có những điều buồn phiền lo lắng nào. Thêm vào đó, các em thiếu niên
khi có chuyện lo buồn lại hay giấu cha mẹ vì thế mỗi khi có chuyện không hay
xảy ra, cha mẹ rất kinh ngạc kinh hoàng vì không hay biết gì cả.
Có một điều mà không ai có câu trả lời thỏa đáng đó là những đứa trẻ sinh ra và
lớn lên trong xã hội tự do này thường có những suy nghĩ rất khác với những em
được trưởng dưỡng tại Việt Nam.
Vì thế các em có những tâm lý rất phức tạp và khó hiểu mà cha mẹ phải theo dõi
và tế nhị lắm mới có thể biết được. Chẳng hạn như ngày xưa bên Việt Nam cha mẹ có
đánh oan hay mắng chửi vô lý con cũng phải chấp nhận. Ngày nay trong môi trường
này, nếu cha mẹ la mắng con oan ức, vô lý hoặc sửa phạt mà không giải thích,
các em sẽ không chấp nhận.
Ngoài ra, những băng nhạc mà các em thường nghe, phim ảnh các em thích xem hoặc
sách các em đọc cha mẹ cũng cần để ý. Có những bài hát, những quyển sách và
những cuốn phim khuyến khích thanh thiếu niên tự tử. Đặc biệt là âm nhạc, có
những bài hát ca tụng chết chóc, kêu gọi người nghe nếm thử cái chết, cũng có
những quyển sách dạy người đọc cách tự tử thế nào cho êm ái. Thưa quý vị những
điều này các em hay bàn thảo với nhau nhưng không bao giờ nói cho cha mẹ biết.
Chúng ta cũng cần để ý xem trong phòng trong tử các em thường chưng hình của
ai, những người đó là ai. Nhiều khi thần tượng của các em tự tử, các em cũng
muốn tự tử theo. Thông thường khi con đến tuổi thiếu niên, giữa cha mẹ và con
cái đã có một khoảng cách lớn. Nếu cha mẹ nghiêm khắc, độc đoán, buộc con làm
theo ý cha mẹ trong mọi việc, khoảng cách đó lại càng lớn hơn. Nếu cha mẹ vì
công việc làm ăn, vắng nhà thường xuyên trong khi đó con cái lúc nào cũng ở
trong phòng, nghe nhạc, nói điện thoại hoặc đi chơi với bạn, cha mẹ và con cái không
bao giờ gặp mặt trò chuyện, khoảng cách đó lại càng kinh khủng và có thể rất
nguy hiểm, vì cha mẹ không thể biết con mình đang suy nghĩ hay toan tính điều
gì.
Điều cần hơn hết trong mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái là cha mẹ cần dành
nhiều thì giờ ở gần bên con, trò chuyện tâm tình với con và yêu thương con vô
điều kiện, có như thế khi gặp chuyện khó giải quyết hoặc khi buồn chán các em
mới dám đến với cha mẹ để xin cha mẹ giúp đỡ.